Rung động

Tim nàng đập nhoi nhói phía lưng anh. Anh thấy thương anh, thương nàng như thương những kẻ có số phận không may. Nhưng dường như cái thứ tình cảm ấy khá vô duyên vào lúc này. Nó khiến câu chuyện trở nên giả tạo. Anh thao thao nói đến những đứa con tuyệt vời của anh, niềm an ủi lớn nhất với anh trong mọi cảnh ngộ, giờ này chắc đang hỏi nhau bố đi đâu. Nàng cũng đem con mình ra khoe, cứ như là họ đưa nhau đi chơi chỉ để hoàn thiện cho nhau cái nhân cách làm cha, làm mẹ. 
Em đói chưa?
Anh cảm thấy buồn và trống rỗng kinh khủng. Có lẽ nàng cũng thế khi đáp:
Vâng, nếu anh cũng đã đói… thì ta đi ăn
Họ đưa nhau vào một quán ăn nhẹ khá nổi tiếng. Tại đó tất cả đều vô hồn và không có lấy một giây yên tĩnh. Chả còn hy vọng tìm thấy bất cứ chỗ nào có thể ẩn náu. Tất cả đều bị đẩy đến mép của những giới hạn phải đối mặt. Ngay lập tức họ trở nên là những kẻ đơn độc trước miệng con quái vật vô hình. Cả hai cắm cúi ăn một cách gượng gạo trong nỗi lo lắng bất chợt gặp người quen nhảy xồ ra từ đám đông hỗn loạn kia. Họ cầu mong đừng xảy ra điều đó. Hãi hùng nhất với họ là thỉnh thoảng nhất với họ là thỉnh thoảng từ những bàn xung quanh một ánh mắt dò xét nào đó vụt lóe lên. Họ lặng lẽ quan tâm đến nhau, lặng lẽ nhìn nhau ăn, lặng lẽ canh chừng che chắn. 
Em ăn có ngon không?
Anh cố gắng nhìn thẳng vào mắt nàng.
Rất ngon anh ạ. Lâu lắm em mới lại có cảm giác ngon miệng. 
Anh kìm một tiếng thở dài khi biết rằng vì thương anh mà nàng nói dối. Làm sao ai có thể ăn ngon miệng được trong hoàn cảnh của họ.
Anh có hay đến chỗ này không?
Đôi ba lần nhưng với một phụ nữ thì lần đầu.
Thật không? Nàng có vẻ quan tâm đến chi tiết này. Anh rất muốn hỏi: Có thật điều đó làm em quan tâm không nhưng anh lại chỉ đáp:
Anh không nói dối anh hơi cúi xuống nhất là đối với em quan tâm không nhưng anh lại chỉ đáp:
Nàng hơi tư lự, tỏ vẻ hối hận vì đã không tin anh. Nhưng ngay cả điều đó cũng không khiến anh chú ý hơn. Thậm chí anh còn thích thú, đượm màu sắc mỉa mai, với ý nghĩ cứ để cho nàng nghi ngờ mà lại hay. 
Nàng nhìn đồng hồ nhưng có thể thấy rõ nàng không định xem giờ. Và rồi nàng cảm thấy mình phải nói một câu gì đó bởi sự im lặng sẽ tố cáo nàng đang nghĩ lung tung.
Đến giờ em phải về nhà anh ạ. Nàng tỏ ra có lỗi khi không còn cách nói nào khác. Bọn trẻ có lẽ cũng mong anh rồi đấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *